Mà chưa biết chừng còn xảy ra ganh rối rắm. Đối với hắn, không phải ái tình, không có tình ái, mà chỉ là lợi dụng. Con bé Duyên cứ vật vã từ lúc nghe điện thoại đến giờ. Bên vợ chính thức, bên vợ hờ. Cái lý của gia đình Duyên là chỉ có người con trai trang nghiêm, mới quan hệ với con gái mình một cách tử tế, công khai như thế. Lúc ấy có dứt ra, cũng đã muộn. Đến tối em sẽ điện về máy bàn cho bác. Mai sau cậu về, tôi sẽ làm một bữa tiệc ăn mừng.
Chừng như hơn hắn mấy tuổi nhưng gia đình giàu có. Nếu lấy Duyên, hắn được gì? Còn nếu lấy cô gái ở quê, hắn sẽ được gì? chung cuộc, hắn thầm lặng quyết định về quê cưới vợ. "Cậu đến ngay giúp cho. Gia đình bắt nó lấy vợ ở quê rồi. Nhưng có hề chi? Gia đình Duyên cần một chàng rể có hiếu, chí thú làm ăn, chứ cần gì của cải? Và không chỉ Duyên, gia đình cũng đã chuẩn bị ngày lên xe hoa của Duyên, ngay sau khi ra trường.
Hắn là người sống khoáng đạt, lại hay về thăm gia đình Duyên. Do vậy, dù chưa hứa hẹn, mẹ Duyên cũng đã coi hắn như một người con trong gia đình.
" Nghe bập bõm câu chuyện, Thăng, anh bạn cùng chuyến đi, nhếch mép cười: "đậu phụ nhự! Cái bọn trẻ hiện, nó thay đổi còn nhanh hơn thời tiết. "Sao tôi lú lẫn thế không biết. Bác cứ thử tưởng tượng cái thằng đê tiện này, nó vừa cưới vợ ở quê, lại vừa "cưới" con gái bác, lúc đó mới thật tai hoạ. Học ở một trường trung cấp tài chính, có nhiều chàng trai săn đón, nhưng Duyên chọn Thạnh.
Ấy thế mà hiện thời. Ấy thế mà mới hôm qua, nó điện thoại cho con Duyên, rằng nó xin lỗi. ". Dịp vừa rồi nó về quê ở Đồng Tháp, bảo rằng sẽ dẫn bác mẹ ra, để bàn chuyện cưới xin. Duyên là con gái đầu lòng của bà chị tôi, tính tình kín đáo, nết na.
Con gái mình lỡ dở, nát cả một đời hoa. Qua câu chuyện của bà Lý, tôi đã mường tưởng ra cái kẻ "sở khanh" ti tiện kia. Tôi không đáp lời Thăng, trong lòng cảm thấy bứt rứt. Vừa nhấc ống nghe, bà Lý đã làm một thôi một hồi, đến mức ù tai. Tôi nóng ruột ngắt lời: "Em đang đi công tác tỉnh xa. "Chuyện dài lắm. Hiểu được tâm trạng nóng ruột của bà chị, ăn cơm xong, tôi gọi điện thoại ngay.
Tôi bảo bà Lý thế này: "Em không hiểu sao bác và con gái bác lại buồn rầu đến thế? Bác phải mở ngay một bữa tiệc ăn mừng. Cũng theo bà Lý cho biết, té ra hắn đã chuẩn bị "quất ngựa truy phong" rất chu đáo.
Hắn vừa yêu con Duyên ngoài này, lại yêu một cô gái ở quê. "Nhưng chuyện gì? Nói sơ qua xem nào". Cậu đừng sai hẹn đấy!" Tôi gác máy, khẽ thở dài. Vào những dịp nghỉ hè, mỗi lần về quê, Thạnh đều đến nhà xin phép bố mẹ Duyên rất chu đáo. Đặc biệt là có trách nhiệm với gia đình. Tôi đang rối cả ruột". Mà hắn đâu có mất gì? Chỉ có Duyên là mất hết thảy. Hết hè, lần nào Thạnh ra cũng có quà cho quờ mọi người, mặc dầu chỉ là thứ quà quê rẻ tiền.
Hoá ra cái thằng Thạnh này là kẻ "bắt cá hai tay". Đó! Bác thử nghĩ xem, sao lại còn bịn rịn thống khổ với một thằng bỉ ổi như vậy?" Tôi nghe rõ tiếng cười (có lẽ qua nước mắt) của bà chị. Cậu nói phải. Tất thảy những giấy tờ, đồ đạc gì liên can đến "ngoài này", hắn đã thu xếp khúc cả rồi.
Nhọc lòng làm gì!". Ngay ở trong trường, ngoài Duyên là bạn gái ra, Thạnh không bắt thân với bất cứ một cô gái nào cùng khóa. Phát hiện ra, thì sự đã rồi. Trong thời gian quan hệ với cả hai người, hắn bắt đầu tâm tính, cân nhắc. Thôi thế này nhé. Tuy nhiên ngoài mặt, hắn vẫn tỏ ra yêu Duyên tha thiết, tới mức làm cho Duyên và gia đình tưởng sắp tổ chức đám cưới đến nơi.
Cậu biết thằng Thạnh chứ? Nó yêu con Duyên nhà tôi đã hai năm nay.
Trong suốt thời kì học, hắn đi lại với gia đình Duyên rất chu đáo, nhưng vẫn thẳng can dự với cô gái ở quê.
Thôi, dù sao cũng là bài thuốc hiệu nghiệm, khi người ta đang rối trí.
No comments:
Post a Comment